cô ấy – umi-ka – con mèo nhỏ người vợ tôi.
tôi lấy má cô ấy chỉ để được ở gần.
- đồng phục trắng, cà vạt lỏng, đôi chân thon dưới váy xếp ly – khắc sâu trong đầu tôi từ ngày đầu.
mỗi sáng, cô bước xuống cầu thang: “chào bố…” – giọng ngây thơ, nhưng ngực đã căng dưới lớp áo sơ mi.
tôi cố tình chặn lối hành lang hẹp: vai chạm ngực, mùi sữa tắm, hơi thở nóng.
tối, khi má vắng:
- cửa phòng tắm khép hờ – tôi nhìn trộm mông tròn trong bông tắm.
- ban đêm, tôi tự sướng với quần lót cô giấu trong giỏ đồ bẩn.
rồi má đi làm ăn.
ngày đầu: tôi xoa vai cô khi cô làm bài tập. ngày thứ ba: ngón tay luồn dưới váy, chạm cô bé ướt. ngày thứ bảy: cởi cúc áo, ngậm núm vú, chuối đè lên đùi.
“không… bố…” – miệng nói, nhưng háng tự mở.
phòng cô, giường đơn:
- truyền giáo – cậu bé đâm sâu, tinh trùng bắn đầy tử cung.
- doggy – túm tóc, đập mông đỏ, cô rên “bố ơi”.
- quay phim – cô xem lại, móc lồn khi má gọi facetime.
má về, cô vẫn gọi “bố” trước mặt bà. nhưng ban đêm, cô lén sang phòng tôi, quỳ mút cây hàng, nuốt tinh trùng như vợ yêu bé.
umi-ka không còn là ái nữ. cô là nữ nhân của tôi – từ trước khi má biết.
và tôi sẽ giữ cô mãi mãi. 🖤💦